Có những câu chuyện bạn nghe một lần rồi quên. Cũng có những câu chuyện nghe xong bạn ngồi lặng một lúc, vì thấy một phần của chính mình trong đó. Với mình, chuyện của anh Lê Đặng Minh Nhật thuộc loại thứ hai.
Mình có lý do riêng để đồng cảm. Mình cũng là người rời Sài Gòn về Nha Trang — bỏ lại một nếp sống quen để đổi lấy thứ mình tin là quan trọng hơn. Nên khi nghe câu chuyện của anh, mình hiểu cái giá của một quyết định như vậy, và cả sự nhẹ nhõm phía sau nó.
Câu chuyện của anh không mở đầu bằng một thành công rực rỡ. Nó mở đầu bằng một cuộc điện thoại.
Cuộc điện thoại đổi hướng một đời người
Nhiều năm trước, anh đang là một người trẻ được xem là “đang thắng” ở Sài Gòn: công việc ổn định, lương nghìn đô, lịch làm việc kín đặc. Cho tới một buổi chiều, điện thoại reo. Đầu dây là ba anh, giọng cố giữ bình tĩnh mà vẫn run: mẹ anh bị ung thư.
Khoảnh khắc đó, mọi KPI, mọi dự án, mọi thứ anh đang gồng gánh bỗng nhẹ tênh như một tờ giấy. Anh nhận ra một điều muộn màng: anh đã đo cả cuộc đời mình bằng một cái thước sai.
Bạn đã bao giờ giật mình nhận ra mình cũng đang đo cuộc đời bằng một cái thước sai chưa? Phần lớn chúng ta chỉ nhận ra khi có một cú va thật mạnh.
Anh làm điều mà nhiều người cho là dại. Anh nghỉ việc, rời Sài Gòn, bỏ lại mức lương nhiều người mơ ước, về Nha Trang để được gần mẹ và bắt đầu lại từ con số không.
Về Nha Trang, làm lại từ con số không
Đây là đoạn mình thấy gần với mình nhất. Về Nha Trang nghe thì nên thơ — biển xanh, nắng vàng — nhưng làm lại từ đầu ở một nơi mới thì không nên thơ chút nào.
Từ hai bàn tay gần như trắng, anh mở một lớp dạy kỹ năng sống nhỏ, và cái tên UPO ra đời từ đó. Những ngày đầu, có những tối hai vợ chồng anh ngồi đếm lại tiền lớp, tính xem tháng này có đủ trả tiền mặt bằng không. Vợ anh không đứng phía sau mà xắn tay cùng làm, cùng lo từng học viên.
Nhưng cái đáy ấy không nhấn chìm anh. Nó cho anh một điểm tựa.
Từ một lớp nhỏ đến cả một hệ sinh thái
Từ một lớp học nhỏ, UPO lớn dần thành cả một hệ sinh thái đào tạo: UPO kỹ năng sống, POLA tiếng Anh do chính vợ anh điều hành, và UPO Business huấn luyện văn hóa cho doanh nghiệp. Đến nay hệ thống có mặt ở Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Nghệ An, Vĩnh Long, đồng hành cùng hơn một trăm doanh nghiệp trên khắp cả nước.
Còn mẹ anh, sau tất cả, sức khỏe đã đỡ hơn nhiều. Đó có lẽ là “khoản lãi” lớn nhất của quyết định năm xưa.
Người có đủ mọi thứ mà vẫn ngày ngày đứng lớp
Nếu bạn nghĩ một người có bằng ấy thứ trong tay hẳn sẽ nghỉ ngơi, thì bạn nhầm. Điều ít ai biết về anh là ngay cả khi không còn áp lực tiền bạc, ngày nào anh cũng chọn đứng lớp. Không phải vì cần, mà vì cái khoảnh khắc một người vỡ ra điều gì đó và mắt họ sáng lên, với anh, khó có gì thay thế được.
Mình làm nghề dạy, nên mình hiểu cảm giác đó thật đến mức nào. Nó không mua được bằng tiền, và một khi đã nếm thì rất khó bỏ.
AI Tinh Gọn — vẫn cùng một sợi chỉ
Vài năm gần đây, anh dồn tâm huyết vào một hướng mới là AI Tinh Gọn, chương trình giúp người đi làm và chủ doanh nghiệp dùng AI để tự động hóa những việc lặp đi lặp lại, lấy lại thời gian cho gia đình. Nghe qua tưởng là một bước rẽ, nhưng thật ra nó vẫn cùng một sợi chỉ. Anh từng đánh mất thời gian cho những người mình thương, nên giờ anh giúp người khác đừng lặp lại sai lầm đó.
Anh nói về vai trò của mình một cách khiêm tốn đến bất ngờ. Anh bảo mình chỉ là “chiếc cầu” nối con người với tri thức, còn bước qua hay không là lựa chọn của mỗi người. Với hai đứa con sinh đôi một trai một gái, anh không đặt mục tiêu để lại tiền bạc, mà truyền cho chúng cách sống tự lập, tự giác, tự tin.
Vì sao mình tin một người như anh
Mình nói vậy không chỉ từ câu chuyện nghe lại. Mình có dịp tiếp xúc và học từ anh: một người thân thiện, chia sẻ kiến thức rất thoáng, không giữ nghề. Điều mình nể nhất là anh luôn giữ tư duy học hỏi, và chịu khó biến những gì mình biết thành quy trình rõ ràng — để một người học như mình có thể làm theo được, chứ không chỉ nghe cho vui rồi để đó.
Có lẽ đó là lý do người ta tin anh. Không phải vì những con số, dù con số của anh không nhỏ, mà vì anh là một người thật: từng vấp, từng mất, rồi từng làm lại. Trong một thời buổi mà “chuyên gia” mọc lên khắp nơi, một người dám kể ra cả cái đáy của mình là điều hiếm.
Nếu ngày mai bạn buộc phải chọn lại, bạn sẽ giữ điều gì và buông điều gì? Câu chuyện của anh Nhật không trả lời hộ bạn, nhưng nó khiến bạn dám hỏi.
Còn nếu bạn tò mò anh đưa AI vào công việc thật ra sao — không phải lý thuyết mà là trải nghiệm từng ngày có vấp có vỡ — anh có một cuốn cẩm nang thực chiến dành cho người mới bắt đầu.

Cẩm nang “Đệ Tử AI — Huấn luyện Claude làm việc như trợ lý riêng trong 7 ngày” của anh Lê Đặng Minh Nhật.
👉 Tìm hiểu thêm về anh Lê Đặng Minh Nhật là ai và nhận tài liệu tại đây: https://ledangminhnhat.com/le-dang-minh-nhat-la-ai/
* * *
Bài viết bởi Hoàng — Nghệ nhân tiếng Anh, người dùng AI để xây hệ thống giúp người đi làm học tiếng Anh có tiến bộ đo lường được. Mình chia sẻ câu chuyện anh Nhật như một người cũng chọn rời Sài Gòn về Nha Trang để sống gần hơn với điều mình trân trọng.

